Tình khúc yêu thương chớm nở vào “Chiều Bên Giáo Đương” của cố nhạc sĩ Lê Trọng Nguyễn

Tình Khúc Yêu Thương Chớm Nở Vào “Chiều Bên Giáo Đường” Của Cố Nhạc Sĩ Lê Trọng Nguyễn

Bằng những giai điệu ngọt ngào, ca từ chau chuốt một cách tinh tế, nhạc sĩ Lê Trọng nguyễn đã mang đến cho giới hâm mộ dòng nhạc vàng thêm mê mẩn sáng tác của ông. Ông cũng góp phần vào danh sách những bài hát giáng sinh qua ca khúc “Chiều bên giáo đường”. Nhạc phẩm kể về chuyện tình đẹp của cặp đôi hẹn gặp nhau vào một chiều tại giáo đường cùng cầu nguyện cho một mối tình trọn vẹn. 

Nhạc sĩ Lê Trọng Nguyễn

Nhạc sĩ Lê Trọng Nguyên
Nhạc sĩ Lê Trọng Nguyễn

Nhạc sĩ Lê Trọng Nguyễn sinh ra tại Quảng Nam, ông đã lấy tên thật của mình để làm bút danh và khởi đầu cho sự nghiệp sáng tác của bản thân. Bắt đầu viết nhạc từ những năm 1946, các tác phẩm đầu tay của ông bao gồm: “Ngày mai trời lại sáng”, “Đừng quên nhau”, “Nắng chiều”,….Có năиg khiếu âm nhạc từ nhỏ, cộng với việc được đào tạo bày bản nên những sáng tác của ông hàm chứa giá trị nghệ thuật rất cao , hình ảnh trong bài hát đều rất đẹp, được chau chuốt tỉ mỉ cả về ca từ.

Nhạc của Lê Trọng Nguyễn  có những ca khúc lãng mạn, đầy tình tứ như “Màu tím hoàng hôn”, “Tìm nơi em”,….Lại đâu đó chút tình lính hùng tráng như “Sau mùa chinh cнιếɴ”, “Sóng nước viễn phương”,…Và cũng có những tình khúc đαυ buồn, gợi lên vài kỷ niệm như thước phim chân thật đời thường.

Ông đã mang cuộc sống hiện thực vào từng câu hát, từng lời ca một cách nhẹ nhàng mà tinh tế. Không quá phóng đại hay tạo cho người nghe cảm giác không thoải mái, ông đặt bản thân mình vào bài hát, cảm nhận từng ca từ để cho ra những sáng tác cảm động lòng người.

Nhạc của Lê Trọng Nguyễn cũng góp phần vào danh sách nhạc khúc mùa Giáng sinh, không phải ngợi ca Chúa Trời hay kể về những câu chuyện bi thương, chỉ đơn thuần là sự chớm nở của mối tình mùa đông lạnh giá.

Có thể bạn quan tâm: » “Màu Kỷ Niệm” – Tình Yêu Của Người Lính Khi “Đất Nước Trên Vai, Tình Yêu Trong Tim”

“Chiều bên giáo đường” – Lời cầu nguyện dưới chân Chúa

“Chiều bên giáo đường” mang đến cho người nghe sự ấm áp giữa đêm đông giá lạnh, gợi lên những kỷ niệm về một mối tình đẹp nở rộ mùa Noel. Có mấy ai trên đời mà không một lần bị “hớp hồn” bởi một ánh mắt hay một nụ cười; có mấy ai mà chưa từng theo đuổi một ai đó, chỉ cần một ánh nhìn của người ấy cũng đủ làm bản thân vui vẻ cả ngày trời.

Khi những giai điệu đầu đầu tiên cất lên, người người không chỉ vui với không khí nhộn nhịp của đêm Noel ấm áp, mà còn đọng lại trong lòng người nghe bao cảm xúc ngổn ngang, không thể nói nên lời.

“Vàng rơi bên gót chân son mềm
Trên lối đi về xứ hoa ᴅuyên
Tà áo trinh nguyên tung bay nụ cười thân ái….”

Sự rung động của tác giả đã dành cho một người con gái trong một chiều đi lễ, trên lối đi thường ngày, hôm nay lại trở nên lung linh và ᴅuyên dáng. Sự xuất hiện của tà áo trắng trinh nguyên cùng với nụ cười khả ái đã đánh cắp lấy trái tim của một chàng trai đang trên đường đến giáo đường.

Nàng đến đâu, trên đường như để lại dấu hoa xιɴh đẹp, đôi gót mềm tung tăиg trong làn gió chiều nhè nhẹ. Ánh nắng chiều đã tắt, nhưng dường như vị nụ cười của nàng lại thêm phần chói lóa….

“….Hồi chuông thiêng sức loang mây trời
Rung nắng Xuân chiều xuống chơi vơi
Lời hát vang đưa cô liêu bên giáo đường yêu….”

Hình như yêu rồi! Hình như bản thân đã rơi vào lưới tình của nàng thơ bé nhỏ. Hồi chuông giáo đường vang lên, rung động cả trời xanh như lòng chàng đang rung lên từng hồi. Từng tiếng hát thánh đường vang lên như tiếng hát đưa chàng trai vào cõi yêu không lối thoát, chỉ bằng một ánh nhìn cũng đủ say đắm cả đời.

Trước khi đến bên giáo đường hôm nay, chàng chỉ mong muốn thành tâm cầu nguyện vì bản thân là “người có đạo”, nhưng sau hôm nay, anh đã thầm cảm tạ Chúa đã mang anh đến đây, để anh tìm gặp được định mệnh của đời mình. Tiếng hát, tiếng chuông cũng như đang vui mừng thay anh, ánh nắng chiều buông xuống như bắt tay cầu chúc cho anh…..

“…..Nguyện cầu gục đầu bên hoa mắt ướt nhòa
Hồn anh buồn trống ᴅuyên anh còn sống đời bềnh bồng
Nguyện cầu gục đầu bên nhau mắt ráo sầu
Xa dần đen tối tìm màu Xuân mới trên làn môi……”

Bên giáo đường chiều nay, chàng trai đã rất thành tâm mà cầu nguyện, cầu cho anh được bên nàng, cầu cho đôi ta có thể gục đầu vào nhau mà chia sớt ngọt bùi cùng cay đắng. Trước khi gặp em, anh chỉ là một cái xác với tâm hồn buồn bã và trống vắng, nhưng có em bên đời thì lòng này bỗng không còn chơi với. Em như ánh sáng từ Chúa, chiếu rọi vào cõi đời tăm tối nơi anh, đầy lùi hết mây đen đem ánh nắng mùa Xuân ᴅu nhập vào lòng thêm phơi phới.

Chàng chẳng nguyện ước đôi lứa sang giàu hay danh vọng, chàng chỉ muốn có một cuộc sống giản đơn có anh và có em, cùng nhau xây đắp một mái tranh. Khi buồn bã có thể gục đầu vào nhau mà than vãn đôi lời, hay khi vui vẻ hạnh phúc cũng có thể ôm nhau mà nhảy lên vì vui sướng. Không còn nước mắt nhòa nơi khóe mi, không còn khổ đαυ một mình gánh chịu,….vì ta sẽ thành đôi, anh tin tưởng cả vào Chúa Trời, lòng tin ấy luôn vững bền của một người con mộ đạo.

“…..Rồi đây mây xám bay qua rồi
Trong gió reo hẹn ước không thôi
Là lúc tin yêu lên ngôi
Ta hát khúc chung đôi”

Và kết quả cũng chẳng ngoài mong đợi của chúng ta, “Rồi đây mây xám bay qua rồi…..Là lúc tin yêu lên ngôi…”. Mọi sóng gió ngăи cản tình yêu đôi ta rồi sẽ qua hết thôi, và đôi ta sẽ mãi mãi bên nhau đến già. Phong ba hay bão tố thì đôi ta cũng sẽ giữ lời thề hẹn mà cùng hát vang câu hát Giáng sinh hàng năm, cùng bên giáo đường mà nguyện cầu cùng Chúa.

Có thể bạn quan tâm: » Nhà Văn Nhật Tiến – Linh hồn Không Thể Thiếu Của Tuần Báo Thiếu Nhi Xưa

Nhạc phẩm “Chiều bên giáo đường”
Nhạc phẩm “Chiều bên giáo đường”

Những giai điệu của bài hát “Chiều bên giáo đường” vang lên, làm cho người nghe có thể cảm nhận được cả bằng trái tim chứ không riêng gì tiếng nhạc. Khi ánh đèn dần buông, người nghe sẽ dần quên đi mọi thứ xung quanh, chỉ còn lại trước mắt những giai điệu trong sáng, những cung bậc của nơi thánh đường, thánh thiện và dễ thương.

Với những người có đạo, đây chắc chắn là một thánh đường – thánh đường của cảm xúc, làm người nghe thấy lòng nhẹ nhàng hơn và bình yên hơn giữa cõi trần gian đầy mỏi mệt này.

Trích lời bài hát “Chiều Bên Giáo Đường”

Tình Khúc Yêu Thương Chớm Nở Vào “Chiều Bên Giáo Đường” Của Cố Nhạc Sĩ Lê Trọng Nguyễn 4

Lời bài hát "Chiều Bên Giáo Đường"
Lời bài hát “Chiều Bên Giáo Đường”

Vàng rơi bên gót chân son mềm
Trên lối đi về xứ hoa duyên
Tà áo trinh nguyên tung bay nụ cười thân ái

Hồi chuông thiêng sức loang mây trời
Rung nắng Xuân chiều xuống chơi vơi
Lời hát vang đưa cô liêu bên giáo đường yêu

Nguyện cầu gục đầu bên hoa mắt ướt nhòa
Hồn anh buồn trống ᴅuyên anh còn sống đời bềnh bồng
Nguyện cầu gục đầu bên nhau mắt ráo sầu
Xa dần đen tối tìm màu Xuân mới trên làn môi.

Rồi đây mây xám bay qua rồi
Trong gió reo hẹn ước không thôi
Là lúc tin yêu lên ngôi
Ta hát khúc chung đôi

Có thể bạn quan tâm: » “Tà Áo Xanh” – Nhạc Khúc Viết Cho Cuộc Tình Dang Dở Của Đoàn Chuẩn

Similar Posts